Tài nguyên

"
Việc học như chiếc thuyền ngược nước, không tiến thì lùi, lòng người như con ngựa chăn ngoài đồng dễ thả khó bắt - Học như nghịch thủy hành chu bất tiến tắc thoái, tâm tự bình nguyên mục mã dị phóng nan thu. - 學 如 逆 水 行 舟 不 進 則 退, 心 似 平 原 牧 馬 易 放 難 收.

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với website của Nguyen Van Thuan

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    BÀI THƠ CUỐI CÙNG

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Nguyễn Văn Thuận (trang riêng)
    Ngày gửi: 07h:52' 27-01-2011
    Dung lượng: 3.1 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    BÀI THƠ CUỐI CÙNG
    TTKH 

    Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ...  Một mùa thu cũ một lòng đau.  Ba năm ví biết anh còn nhớ  Em đã câm lời có nói đâu ?  Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly,  Càng khơi càng thấy lụy từng khi.  Trách ai mang cánh ti-gôn ấy  Mà viết tình em được ích gì ?  Chỉ có ba người được đọc riêng  Bài thơ đan áo của chồng em.  Bài thơ đan áo nay rao bán  Cho khắp người đời thóc mách xem.  Là giết đời nhau đấy biết không ?  Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung.  Giận anh, tôi viết dòng dư lệ  Là chút dư hương, điệu cuối cùng.  Từ nay anh hãy bán thơ anh,  Và để yên tôi với một mình.  Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét  Thì đem mà đổi lấy hư vinh.  Ngang trái đời hoa đã úa rồi,  Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi.  Buồng "nghiêm" thơ thẩn hồn eo hẹp  Ai nhớ người không muốn nhớ lời.  Tôi oán hờn anh mỗi phút giây,  Tôi run sợ viết bởi rồi đây,  Nếu không im được thì tôi chết.  Đêm hỡi làm sao tối thế này ?  Năm lại năm qua cứ muốn yên,  Mà phương trời gió chẳng làm quên.  Mà người vỡ lở duyên thầm kín  Lại chính là anh, anh của em.  Tôi biết làm sao được hỡi trời!  Giận anh không nỡ, nhớ không thôi.  Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt  Sợ quá đi anh... có một người. 
     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓